Nhi cũng ko quan tâm, cô đến đây là để làm việc, kiếm tiền, sống cuộc sống tự vày của mình, và còn là một vì Thịnh. (Ảnh minh họa)

Cuộc sống của Nhi vẫn cực kì yên ổn cho tới khi Phương Uyên, vợ của tình nhân tìm mang lại tận cửa nhà cô. Đùng một cái, Nhi biến đổi kẻ thứ ba xấu xa, đê tiện. Vốn nghĩ mình có khả năng sẽ bị mắng chửi tuyệt xỉa xói, ngạc nhiên chị lại ngỏ lời mời cô về làm vợ hai. Sau này sụp đổ, Nhi bị cuốn vào cuộc chiến danh lợi cùng quyền lực, trở thành con rối đần độn ngốc để mặc người thao túng, nghịch đùa.Bạn vẫn xem: 100 ngày làm bà xã lẽ

Rốt cuộc thì có lẽ ai đúng, ai sai? Là bé thỏ non yếu ớt đuối, hay là người nhu nhược, kẻ đê hèn? Trong trái đất đầy rẫy cám dỗ này, tình thân chân thành có còn tồn tại?

Cùng đón gọi Truyện nhiều năm kỳ 100 ngày làm vợ lẽ vào 14h30 các ngày trong tuần trên chuyên mục Làm bà xã - Eva.vn.Nhi quét dọn lại gò tài liệu bên trên bàn, sắp đến xếp nhỏ gọn vào một góc, vệ sinh lại bàn một lượt nhằm nó trông thật tinh tươm rồi mới ôm giấy tờ cần thiết, chạy qua bàn làm việc của trưởng phòng. Lúc này cô cần phải tan ca sớm, fan tình phương xa ước ao hẹn chạm chán cô. Đã lâu lắm rồi, có khi bắt buộc đến nửa tháng nay cô chẳng thấy khía cạnh hắn.

Mấy vị người cùng cơ quan ngồi lân cận liếc xéo Nhi một cái, ai nấy phần nhiều bĩu môi trước hành vi của cô. Người tại chỗ này không ưa thích cô, bọn họ nghĩ rằng cô lúc nào thì cũng làm màu, ra vẻ, ngay tới cả bàn thao tác làm việc cũng đề xuất xếp đặt bỏ ra li như vậy cơ mà. Thế nên chẳng có người nào trong dòng văn chống này ưa cô. Nhi cũng không quan tâm, cô đến đấy là để có tác dụng việc, kiếm tiền, sống cuộc sống tự do của mình, và còn là vì Thịnh.

- Chị à, toàn cục việc trong chiều nay với sáng mai em đang xử lý xong xuôi hết rồi. Chị khám nghiệm giúp em nhé?

Nhi híp mắt cười, khuyến mãi thêm mang đến chị Yến trưởng chống vài cái chớp mắt. Chị Yến gật đầu rồi nhận lấy ck tài liệu dày cộp kia.

- hy vọng tan sớm chứ gì?

Yến trắng trợn lật tẩy ý đổ của Nhi. Chị không lạ gì cô gái nhỏ dại này, luôn luôn làm việc tốt nhất nhưng cũng rất ham chơi. Khác với mọi người trong văn phòng, chị hết sức thích Nhi. Dù sao thì người làm được câu hỏi vẫn nên được xem trọng rộng đám tín đồ chỉ biết nạp năng lượng không ngồi rồi cùng soi mói người khác.

Nhi nhanh nhảu bóp vai mang đến Yến, hi ha cười nịnh bợ.

- Đúng đúng đúng. Chỉ bao gồm chị phát âm em.

- Được rồi, tài liệu lát chị xem.

Yến gật đầu, mang đống tài liệu kia bỏ sang một bên. Được cấp cho trên tha bổng, Nhi vui lòng định vọt ra bên ngoài nhưng đã bị Yến túm lại. Chị vậy tay Nhi, tự nhiên trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng như thể sắp thì thầm gì kinh hãi lắm.

- Em nói thật đến chị biết, em đã qua lại với ai đúng không?

Bị hỏi trúng tim đen, hai má Nhi đỏ ửng. Ở công ty này cô chỉ có tác dụng quen với mỗi chị Yến, cũng thường xuyên hay nói chuyện cùng, có lẽ những chuyện nhưng mà cô trung ương sự nửa vời ko qua được đôi mắt chị. Đúng là cô đã qua lại với 1 người đàn ông, không dừng lại ở đó hắn lại còn là ông chủ bự của tập đoàn này

- À thì, đúng ạ. Em đã quen một người. – Cô lí nhí trả lời.

- Sếp Thịnh à?

- Sao chị biết?

Nhi thảng thốt. Chuyện này cô đậy rất kỹ, sao chị Yến rất có thể biết được? tuy nhiên chuyện yêu mến của cô trọn vẹn là quang đãng minh thiết yếu đại, tuy thế cô cũng không yêu thích để lộ ra ngoài. Tình nhân của cô là ông công ty cả một tập đoàn, nếu mọi hiểu rằng thì cực nhọc tránh khỏi sàm pha.

Nghe được câu hỏi của Nhi, Yến đã chắc chắn đáp án cho mười phần. Mặc dầu chị chẳng phải gia đình của Nhi nhưng giỏi xấu gì cũng được xem như là bạn bè, chị không thích thấy cô nàng trong trẻo với ngây thơ cố kỉnh kia bị lừa lọc, chịu đựng tổn thương.

- Em có biết mọi người nói gì về anh ta không? Anh ta có vợ rồi.

Yến rẻ giọng nói. Nhi lẩn thẩn ngơ mất mấy giây, rồi bật cười ha hả. Chuyện này cô đã từng có lần nghe, mọi người trong doanh nghiệp đều đồn thổi như vậy. Tất nhiên, đó chỉ là lời đồn đại nhưng mà thôi. Một fan như Thịnh thì gồm khối tín đồ để tâm chú ý tới, ai cũng mong ao ước bắt quàng đem hắn, quen biết hắn, ko thì cũng rì rào như thể nắm rõ hắn trong tâm bàn tay. Nhi tự cho là mình thông tuệ và hiểu rõ sâu xa lắm, có lẽ rằng Thịnh ưa thích cô là ở điểm này cũng nên.

- Chuyện bịa thôi. Không hẳn thật đâu chị.

Nhi phẩy tay, tỏ bày cho Thịnh, trong đầu trộm nghĩ về rằng buổi tối nay gặp gỡ mặt, cô đề nghị kể lại cho hắn nghe chuyện này mới được. Hẳn là hắn sẽ khá vui vẻ trong khi thấy cô toàn chổ chính giữa toàn ý vày mình như thế.

- Mọi fan đều nói…

Hiền vẫn không hết lo lắng. Nhi rút tay mình khỏi tay chị, đưa sang vỗ vai trấn an bởi cái giọng bà già nửa vời của mình.

- thật mà. Em cùng anh ấy yêu thương nhau nửa năm rồi, chả nhẽ em lại đo đắn hay sao. Mấy lời đồn đại vô lý đó chị đừng tin làm những gì cho đau đầu.

Nhi trả lời, nháy đôi mắt một cái, rồi giã từ chị Hiền. Vừa bong khỏi công ty, vừa nghĩ về về đa số chuyện xung quanh mình, Nhi bỗng cảm thấy sao mà hầu như thứ hoàn mỹ đến thế. Cuộc sống thường ngày yên ổn, có vấn đề làm gồm tiền tiêu, trưởng chống kiêm các bạn tâm giao lại không còn sức yêu quý cô, fan tình của cô lại hết sức cưng nựng cô. Nhi chẹp miệng, thiệt sự, đời tín đồ chẳng muốn cầu gì hơn thế.

Cô đã quên mình bắt đầu chỉ nhì mươi tuổi. Trên chuyến du ngoạn dài đằng đẵng của cuộc đời này, không sớm thì muộn, rồi cũng trở thành đến cơ hội cô vấp phải đoạn đường khúc khuỷu gập ghềnh. Đôi khi khởi đầu quá mạch lạc không gặp trở ngại êm rất đẹp lại là tiền đề cho một đoạn đường đầy những cực khổ ở phía trước kia. Hoặc là, hồ hết thứ này đã ẩn đậy sẵn trong từng mặt đường đi nước bước của cô rồi, chỉ nên cô chưa nhận ra, hoặc chưa đến lúc để nó xuất hiện thêm mà thôi.

***

Trong căn biệt thự hạng sang xa hoa không có lấy một láng người, bầu không khí tĩnh lặng bao phủ lên các ngóc ngách, ám lên từng vách tường. Những thứ ở chỗ đây có mùi cổ truyền và xưa cũ, nhưng cũng vô cùng hoa lệ.

Phương Uyên tựa vào thành giường, sương ẩm quanh lẩn quất trong chống ngủ. Bóng hình một người phụ nữ gần bố mươi như ẩn như hiện nay trong làn khá nước, phảng phất nét sang trọng dù rằng trông chị hơi ốm và xanh xao.

Đôi mắt u sầu của chị chú ý dõi theo quyển sách đang cầm, mặc dù thế lại chẳng có chữ nào vào đầu được. Chị còn đang mải mê nghĩ về chuyện nào đấy khác, về cuộc sống đời thường chẳng khác nào nhỏ chim oanh vào lồng xoàn của mình, tuyệt về người chồng đã mất tăm biệt tích chẳng mấy khi trở về nhà. Tính từ lúc ngày kết hôn, hắn đã biến hóa đâu mất dạng rồi.

Cánh cửa gỗ nặng trĩu trịch của nhà ngủ mở nhảy ra, một cậu trai khoảng tầm hai mươi tía nhào vào phòng, rống lên.

- Chị!

Quyển sách trên tay Phương Uyên rơi xuống chăn. Em trai chị sẽ quay về. Phong Hải té nhào đến mặt giường.

Quyển sách bên trên tay Phương Uyên rơi xuống chăn. Em trai chị đang quay về. Phong Hải té nhào đến mặt giường. (Ảnh minh họa)

- Về rồi? Định sinh hoạt lại luôn luôn không?

- Ở lại? Ở đâu?

Phong Hải mỉa mai. Cậu không giống như chị gái mình, không chịu đựng được cuộc sống đời thường như bị cầm tù thế này. Năm đó rời công ty đi du học tập là quyết định sáng suốt độc nhất đời của cậu.

Mắt thấy chị gái định nói gì đó, Phong Hải đang vội vã giật lời.

- Đừng nói, em ko thèm sống lại phía trên đâu. Chị không cần bận tâm cho em. – Hải Phong quăng quật cái tay đã bịt mồm chị gái của bản thân ra, chuyển nhà đề. – Chị call em về gấp thay là có câu hỏi gì?

Phương Uyên vội vàng sách bỏ lên trên tủ đầu giường, khó khăn nhọc phòng tay xuống chóng để mà ngồi thẳng dậy.

- Anh rể em … Sao cơ? Hắn lại dám léng phéng ở phía bên ngoài sao?

Phong Hải trừng mắt nhìn chị gái mình, xác thực chị đồng ý rồi bắt đầu tiếp thu thông tin này. Cậu cuộn chặt bàn tay lại thành nắm đấm, minh bạch là đang tức đến phát rồ.

- Đồ khốn. Sau bao nhiêu chuyện hắn làm, hắn còn dám ngoại tình?

- vì thế chị mong muốn tìm cô bé kia.

- Chị!

Phong Hải gắt lên. Cậu không hiểu vì sao chị gái mình buộc phải cố chấp thế. Tên bọn ông thối tha tê lừa chị, lừa các bạn họ, còn không đủ, trong cả một danh phận tử tế cũng quán triệt chị, bây chừ còn ngang nhiên nước ngoài tình. Vậy nhưng mà chị của cậu vẫn tiếp tục ôm mãi cảm xúc không buông, còn mong tìm người phụ nữ kia để triển khai cái gì đây?

- Chị gặp ả ta có tác dụng gì? Chị buông tay đi có được không?

Phong Hải van nài, cậu không muốn nhìn thấy chị gái mình tiếp tục khổ sở nuốm này nữa. Tuy vậy Phương Uyên lại là 1 người rất cụ chấp, chuyện gì vẫn quyết, chị sẽ không còn từ bỏ.

- Em không hỗ trợ thì chị từ làm.

Chị buông một câu lạnh nhạt, rồi giở chăn ra, cách xuống giường. Đôi chân trần của chị thấp thoáng lộ ra sau lớp đầm lụa dài, trên làn da trắng bệch là 1 trong mảng sần sùi màu đỏ sậm, vừa nhức mắt lại vừa ghê rợn.

Phong Hải thở dài, cậu đỡ mang chị gái mình.

- Được rồi. Chạm mặt thì gặp.

***

Nhi đến nhà hàng quán ăn trước giờ hẹn tận nửa tiếng. Cô mải mê đứng trong bên vệ sinh, tân trang lại bề ngoài của mình. Đàn ông luôn miệng nói yêu thích những cô gái xinh tự nhiên, Nhi bĩu môi, có ngu mới tin điều ấy. Đàn ông chỉ thích đa số cô như thế nào trang điểm trông trường đoản cú nhiên, nhưng để được rất đẹp như thế, đàn bà lại phải bỏ ra hàng giờ đồng hồ đeo tay với lớp phấn son công lao ghê gớm.

Nhi đứng trước gương, chấm lại son trơn lên môi. Bây giờ cô phá lệ, vẽ lên đuôi đôi mắt một bông hoa đào màu sắc hồng nhạt, trông cực kì kiều diễm. Còn đang mải mê thoa thoa quệt quệt, một người vừa mới vào đã va bắt buộc cô. Cú va chạm bạo phổi đến mức khiến cho Nhi té dúi về phía trước. Thỏi son bóng bên trên tay cô rơi xuống sàn gạch men men, vỡ tan, nước son quánh sệt loang lổ rã ra ngoài.

Ôi thỏi son tiền triệu mới tinh của tôi!

Nhi xém chút nữa sẽ thốt lên, nhị mắt trừng bự nhìn theo nước son tung tóe trên sàn. Cơn xót của trỗi dậy, Nhi ngước phắt đầu lên, định bụng đã chửi nhau một trận với người vừa va vào mình, bắt đền. Nhưng ngay lúc nhìn thấy đối phương thì cô đã á khẩu. Trước mặt cô là 1 trong những người đàn ông.

- Ơ kìa! Anh … anh … anh sao lại vào nhà dọn dẹp nữ hả?

Nhi chỉ vào người đàn ông kia, trái tim nhỏ tuổi bé vào lồng ngực nảy lên thình thịch. Cô đang không xấu số đến mức chạm chán phải biến chuyển thái ở đây chứ? bộ não nhỏ dại bé của Nhi bước đầu nảy số, làm thay nào nhằm kêu lên bây giờ?

- Nhà vệ sinh nữ sao? – Người đàn ông ngơ ngác, sau thời điểm nhìn xung quanh một chút ít thì trợn mắt lên. – bị tiêu diệt rồi, sao tôi lại đi nhầm cố gắng này!

Nhi híp ánh mắt cậu ta, nhanh chóng reviews cậu ta một lượt từ trên đầu đến chân. Trông khía cạnh mũi thì dường như sáng sủa, có lẽ cũng chưa phải người xấu. Vững chắc cậu ta đi nhầm thật. Nhi thở phào, suýt thì bị dọa chết mất rồi.

Nhi reviews cậu ta một lượt từ trên đầu đến chân. Trông khía cạnh mũi thì có vẻ như sáng sủa, có lẽ cũng chưa hẳn người xấu. (Ảnh minh họa)

- Anh đi nhầm rồi. Nhà dọn dẹp nam ở bên tay phải hiên chạy dọc cơ.

- Ra thế. Trên tôi cứ nghĩ thanh nữ luôn phải, cho nên vì thế mới rẽ nhầm.

Người bọn ông gãi đầu cười, nhận sai rồi tuy nhiên lại chẳng hề xoay đầu rời đi. Hai người cứ đứng chú ý nhau một lúc lâu, cho đến khi cả hai tự cảm giác ngượng ngùng. Người bọn ông hắng giọng một tiếng, cúi cong người xuống nhặt mấy mảnh đổ vỡ của lọ son.

- chiếc này, tôi làm cho hỏng mất của cô rồi.

- À ừ nhỉ. Hư mất rồi.

Lúc này Nhi new nhớ ra chuyện thỏi son. Cô còn chưa kịp lên giọng bắt đền rồng thì người bọn ông kia đang ngỏ lời trước.

- Tôi đền đến cô. Loại này bao nhiêu tiền vậy?

Nhi cứng họng, mấy lời đe dọa sẵn sàng phun ra miệng kẹt cứng lại không thoát ra nổi. Người ta đã lịch sự như nỗ lực thì cô còn mắng mỏ cái gì đây, béo tiếng trái lại sẽ phát triển thành cô thành fan bất định kỳ sự. Nhi vội vàng hít sâu một hơi, rước lại vẻ hòa nhã, nhẹ nhàng nói.

- ngay sát một triệu.

Người đàn ông sờ sờ túi quần, moi ra một mẫu ví nhỏ, đếm số chi phí lẻ trong các số đó rồi nhấc không còn ra. Tổng thể số chi phí trên tay cậu ta còn chẳng đủ để trả tiền taxi chứ đừng kể tới mua son.

- thật xin lỗi, tôi không với đủ tiền rồi. - Người lũ ông nhíu mi nghĩ ngợi, bày ra vẻ phương diện thê thảm lắm. – hay là nạm này, cô cho tôi địa chỉ, tôi sở hữu son rồi gửi đến cho cô, được không?

Nhi bất chợt tỉnh ra. Thì ra tên này vốn chẳng phải đi nhầm nhà vệ sinh. Cậu ta chỉ ao ước tiếp cận cô nhưng thôi. Cô liếc quan sát cậu ta, xung quanh viết đầy hai chữ khinh bỉ. Ao ước lừa cô sao? mộng mị đi.

- nuốm thì không tiện lắm nhỉ?

- Vậy mang đến tôi số điện thoại cảm ứng của cô cũng được.

Người bầy ông vắt níu kéo lại. Nhi thở dài. Giờ này cũng sắp đến lúc Thịnh cho tới rồi, cô ko muốn bỏ lỡ một tích tắc nào mặt Thịnh để giành cho những kẻ dở hơi thế này. Nhi dễ dàng đọc một dãy số mang đến người lũ ông kia lưu lại lại.

- Tôi yêu cầu đi đây.

Nhi lịch sự chào tạm thời biệt, tuy nhiên vạn lần cũng không muốn chạm mặt lại cậu ta. Điện thoại cô rung lên, là Thịnh nhắn tin báo rằng đang tới công ty hàng. Nhi gấp rút cầm túi xách, ra khỏi mớ lếu láo loạn trong công ty vệ sinh.

- thương hiệu tôi là vương Phong Hải. Cô giữ vào nhé. Ngày mai hotline cho cô, cài son trả lại cô.

Người lũ ông gọi với theo sau lưng, cái thương hiệu thật kêu kia lọt vào tai Nhi. Phong Hải quan sát dãy số điện thoại cảm ứng trên màn hình, gửi chị gái tin báo đã xong xong nhiệm vụ. Cậu bước ra khỏi hành lang, vừa kịp bắt gặp bóng lưng cô gái đi khuất. Gương mặt xinh xắn cùng với đuôi mắt hoa đào lại hiện hữu trước mắt cậu, nhưng hoàn toàn không có đến xúc cảm vui vẻ gì.