thiết yếu trị quân sự - Quốc phòng phục vụ hầu cần - nghệ thuật Trang QP tỉnh giấc - TP Đất và người Khu 7 văn hóa truyền thống - kinh tế - làng mạc hội
chủ yếu trị quân sự chiến lược - Quốc chống hậu cần - kỹ thuật Trang QP tỉnh - TP Đất và tín đồ Khu 7 văn hóa truyền thống - tài chính - thôn hội

bao gồm trị quân sự chiến lược - Quốc phòng phục vụ hầu cần - chuyên môn Trang QP tỉnh - TP Đất và tín đồ Khu 7 văn hóa - kinh tế - làng mạc hội
(QK7 Online) - 26 tuổi, trung úy sĩ quan thông tin ở mặt trận K đã là yêu mến binh nặng trĩu nhất, 1/4. Tròn 30 tuổi, giấu thân phận thương binh, vào lại tp sài gòn kiếm sống...Gần 60 tuổi, kháng nạng tới trường Cao đẳng xây cất và Đại học nguyên lý để quản lý công ty vài ba trăm công nhân. Đó là mẩu chuyện của cựu binh sỹ Phạm Hào quang đãng (64 tuổi, sinh sống Q.Tân Phú, TP.HCM).
*

Học viên Phạm Hào quang đãng (thứ 2 từ nên qua, hàng đầu) chụp hình với một trong những đồng đội lúc học Trường Sĩ quan chỉ đạo kỹ thuật thông tin, thời điểm cuối năm 1975
Vào ra chiến trườngSinh năm 1954 sinh hoạt xã Hưng Lộc, TP.Vinh (Nghệ An), đã học lớp 10 thì ông đi dạo đội, vàochiến trườngB3 kungfu trong chuần trung đoàn 66 (binh đoàn Tây nguyên), tiếp quản tp sài thành ngày 30.4.1975 và làm nhiệm vụ quân quản TP.Tháng 8.1975, thượng sĩ Phạm Hào quang đãng khoác ba lô ra Hiệp Hòa, Hà Bắc (nay là Bắc Giang) học tập khóa V-D28 (1975 - 1979) trường Sĩ quan lãnh đạo kỹ thuật thông tin. “Thật ra khi đó chỉ ao ước thi Đại học tập Vinh và làm thầy giáo. Nhà tất cả 8 anh em, trong các số ấy 7 trai, anh cả yêu đương binh Quảng Trị, anh máy hai hy sinh ở cần Thơ. Mình nhưng mà xin ra quân là mấy đứa em trai lại phải đi bộ đội, vào mặt trận Tây Nam hành động mịt mù, đề xuất cũng núm theo học nhằm phục vụ lâu bền hơn và các em im tâm cấp dưỡng ở quê”, ông quang quẻ kể.Cuối năm 1979, sau khi chấm dứt nhiệm vụ tăng tốc chiến đấu kháng quân trung hoa xâm lược tại mặt trận Lạng Sơn, Phạm Hào quang quẻ về trường nhận bằng giỏi nghiệp cùng được cử đến lớp thêm 6 tháng chuyên ngành tin tức không quân, sau mới nhận đưa ra quyết định công tác trên Ban Thông tin, phòng Tham mưu Sư đoàn không quân 376 đóng quân trên Tân sơn Nhất, TP.HCM. Vị là sĩ quan trẻ, lại đã thử qua chiến đấu buộc phải trung úy quang đãng được điều lịch sự làm nhiệm vụ quốc tế tại Trung đoàn căn cứ không quân 901 đóng góp ở trường bay Pochentong (PhnomPenh, Campuchia).Đây là đơn vị tiền phương của Quân chủng không quân (QCKQ) làm trọng trách quốc tế tại mặt trận Campuchia. Cựu chiến binh Phạm Hào quang đãng kể: “Sang nước chúng ta làm việc, không bao giờ được khoác quân phục. Đêm đến, nhồi gối đắp chăn trên giường như là y như fan nằm, còn mình thì trườn xuống hầm hào ngủ để không biến thành lính Polpot mò vào mưu sát” và say sưa đề cập về mọi chuyến bay làm nhiệm vụ chuyển tiếp bên trên không, vận tải đường bộ giữa Tân Sơn nhất - PhnomPenh. Đại tá Lê Tiến Phước, nguyên chỉ huy trưởng Sở chỉ đạo tiền phương của QCKQ phía nam giới kể: Ngày 27.10.1980, sản phẩm công nghệ bay đưa đoàn cán cỗ quân nhóm từ Tân Sơn độc nhất sang Siem Reap đang bay trên vùng trời Campuchia, thì bị lính Polpot bắn tấn công, trung úy Phạm Hào quang bị trọng thương, phải đem về nước.Vượt qua số phận
Sau lúc bị thương, trung úy Phạm Hào quang quẻ được mang về điều trị tại Quân y viện 175 tp.hồ chí minh trong hơn… 2 năm trời cùng với 4 lần lên bàn mổ và bệnh tật của ông ghi chi chít: vỡ hộp sọ, vỡ vạc gan, gãy xương cổ, gãy xương sườn, liệt tứ chi... Hầu hết y chưng sĩ của ngoại y khoa thần khiếp của bệnh viện 175 trong thời gian 1981 - 1982 vẫn nhớ mang đến hình hài dúm dó của bệnh nhân Phạm Hào Quang hay được gọi đùa là “Phó chủ tịch hội đồng y khoa B6” bởi nằm quá thọ trong viện. Thời gian ấy, thương binh từ chiến trường K về khám chữa chật 175. Thi phảng phất có người cùng quẫn lên cơn, đòi trường đoản cú sát, trốn ra cổng phá rối là “Phó nhà tịch” lại được ngồi xe cộ lăn ra răn dạy nhủ. Có lần, một yêu thương binh tay lăm lăm lựu đạn, gào lên giữa đường “Chết người mẹ cho rồi”. Ông quang lăn xe cho cười: “Sống mới khó, bị tiêu diệt dễ ợt. Ngon buông tay để thuộc chết, rồi với tiếng nhục là giết bằng hữu đồng chí” khiến cho người yêu mến binh thức tỉnh cài chốt lựu đạn, cả căn bệnh viện đồng loạt thở phào.
“Tuổi tác với thương tật không có tác dụng ta chùn bước. Ta đang bỏ 1 phần máu thịt cùng tuổi xuân cho những cuộc kháng chiến dai dẳng. Như mong muốn sống sót sau chiến tranh, ta dẫu "phế" nhưng không thật “tàn". Trọn cuộc sống này ta chỉ mong sao được sống bình dị, giản đơn như một công dân tử tế. Mười tám năm nay, công ty ta mang cái thương hiệu trìu thích "Hưng Lộc" - tên một buôn bản nghèo ngoại thành Vinh. Ta đang gánh tên làng, tên làng đầy ắp tuổi thơ nhận ra vào tp sài gòn để mưu sinh lập nghiệp. Ta sẽ sống với được sống”...Thương binh Phạm Hào Quang
Đầu năm 1983, ông quang quẻ được xếp thứ hạng thương binh 1/4, nặng nhất với phần trăm thương tật 81% với phong quân hàm thượng úy trước khi xuất ngũ, đưa về nuôi dưỡng tại Trung tâm điều chăm sóc thương binh nghệ an (xã Nghi Phong, Nghi Lộc, TP.Vinh). Thời gian này, trung trung ương đầy ắp yêu mến binh kháng Mỹ, Trung Quốc, Polpot cần việc thống trị không xuể, khiến cho một số bạn bè bị thần kinh, bất mãn trốn ra ngoài quậy phá tưng bừng. Ông quang đãng lại được nài nỉ nỉ làm trọng trách “bán kiểm soát và điều hành quân sự” vừa vận chuyển vừa van vỉ vừa chống chế vây cánh về lại trại. Đầu mon 9.1983 ông làm 1-1 xin về nhà.Gần 30 tuổi, ông với tấm thân tàn phế truất về quê trong ánh mắt ái mắc cỡ của xóm xóm với xót mến của bố mẹ già, 5 đứa em còn đã tuổi ăn uống học. Chỉ đạo xã sắp xếp cho quá trình “trực Đảng ủy” và cho miếng khu đất ven con đường Vinh - cửa Hội để buôn bán nước chè xanh, kẹo lạc. “Đêm nằm nghe tiếng kẻng chát chúa của ông team trưởng gọi xã viên ra kho bắt tay hợp tác chia sắn cài đặt ở miền tây Quảng Bình ra, tôi chợt trào nước mắt cùng nghĩ, cần yếu cam chịu đói khổ cầm này được, đề nghị đi”, ông quang đãng trầm giọng nhắc tiếp: “Mấy hôm sau, tôi giao tất cả sổ gạo, chế độ thương binh cho bố mẹ. Đứa em chở xe đạp ra ga Vinh, tôi khoác tía lô kháng nạng trèo lên đoàn tàu quân sự chiến lược chở lính vào nam, chuyển thẻthương binhxin đi nhờ”. Đó là ngày ướp đông cuối 1983. Những người dân lính trẻ và tổ điều hành và kiểm soát quân sự âm thầm lặng lẽ dồn nhau, nhịn nhường một băng ghế cho những người thương binh và cùng tựa vai nhau, mang lại tận ga Sóng Thần.Đứng lên tìm sốngHồi còn công tác trong không quân, trung úy Phạm Hào Quang có quen với một nhân viên kỹ thuật của cơ chế cũ (QCKQ trợ thì tuyển có tác dụng công tác đảm bảo an toàn máy cất cánh chiến lợi phẩm tại Tân sơn Nhất) tên Ngọc, nên những lúc về quê, ông quang đãng viết thư mang đến ông Ngọc dựa vào “giúp em quá trình làm”. Thời điểm này, ông Ngọc mở quán phở Anh tại đường Kỳ Đồng bắt buộc nhận ông quang vào có tác dụng phụ bếp. Mỗi đêm, ông Quang sút xe ngay gần chục cây số ra lò mổ chở xương về cọ sạch, bắc nhà bếp ninh mang lại gần sáng sủa và sau đó nhặt rau xanh thơm, rửa bát... Cho đến khi hết hàng. “Tuyệt đối chưa đến gần khách”, ông chủ quán lệnh bởi thế và giải thích: “Mặt anh bị thương nhiều sẹo đỏ, khách nhận thấy sợ, không dám ăn”.Dân miền nam bộ ăn phở thường gọi “hột gà” (trứng gà) và chỉ nạp năng lượng lòng đỏ. Phần tròng trắng còn lại, ông quang đãng xin người chủ sở hữu cho ăn, để giữ lại không tiêu mang lại khoản chi phí lương 1.000 đồng/tháng, các đặn giữ hộ bưu điện về quê cho bố mẹ nuôi em ăn uống học. “Tôi ăn uống nhiều lòng white trứng quá, sẹo nổi trên trán cùng giờ vẫn y nguyên”, ông quang quẻ bảo.Phụ tiệm phở được gần một năm thì ông quang quẻ thất nghiệp vày chủ tiệm sang nhượng, có tác dụng nghề khác. Để tìm miếng ăn và tốt nhất là khoản chi phí hằng tháng gởi về quê, ông làm mọi việc thuê mướn, từ vứt mối nước đá, chào bán bóng bay cho tới đẩy xe chào bán than… “Thời điểm ấy không tồn tại chỗ ở bắt buộc cứ tối đêm tôi đi bộ ra ga Hòa Hưng (nay là ga sài Gòn) kiếm nơi ngủ, phổ biến với toàn bộ cơ thể lang thang, bụi đời, nghiện ngập. Thuở đầu thấy tôi khía cạnh mũi các sẹo, mấy cô nàng điếm cứ tưởng giang hồ thiết bị dữ nên mua đồ nạp năng lượng nước uống trái cây, chiều hết mức. Khi tôi nói thật mình là thương binh đang đi làm việc thuê, các cô ấy kị xa hết”, ông kể, quầng mắt ầng ậc nước…Học để nâng cấp kiến thức phiên bản thân, làm việc hiệu quả, có tác dụng gương cho nhỏ cháu. Linh nghiệm hơn, sau chiến tranh, tôi như ý sống sót trở về thì nên học thêm cho những tập thể thân yêu đã bổ xuống lúc đèn sách còn dang dở”...Bí mật sản phẩm TQ485Cuối năm 1984, anh thương binh Phạm Hào quang quẻ xin được quá trình thợ phụ sửa xe kiêm bảo vệ, trông coi siêu thị vỉa hè cạnh đơn vị 78 hồ Tùng Mậu (Q.1, TP.HCM). Nam nhi trai 30 tuổi lăn xả vào các bước để kiếm tiền gửi về quê nuôi những em nạp năng lượng học, hôm nào vệt thương tái phát, mới xin công ty nghỉ “đi thăm fan nhà”, thực tế là vào khám đa khoa 175 đem thuốc điều trị. Cũng thời hạn này, ông quang đãng quen và yêu cô Võ Thị Bạch Tuyết (sinh năm 1963) làm cho công nhân tại xí nghiệp sản xuất liên thích hợp đay Cửu Long (nay là công ty CP thêm vào dịch vụ thương mại dịch vụ đay dùng Gòn, ngơi nghỉ P.Bến Nghé, Q.1, TP.HCM). Vượt qua đa số gièm pha dị nghị, nhất là sự việc khuyên can của anh em “Khùng nhưng mà lấy ông mến binh ko nghề ngỗng, tài sản, người lại tít khu vực miền trung nghèo khó”, ngày 15.4.1985 hai người kết hôn cùng được bố mẹ vợ cho ở dựa vào trong nhà.“Muốn sống và nuôi được bà xã con ở khu đất này, cấp thiết bằng bài toán làm thuê”. Nung nấu nướng vậy, ông Quang ngủ việc, gom góp ít chi phí ra chợ Nhật Tảo cài dụng cụ sửa chữa đồ điện dân dụng và một số trong những ti vi, quạt trang bị để... Túa ra nghiên cứu và phân tích sửa chữa. Thời gian này, tv đen trắng dạng “hàng bãi” từ các nước chuyển về những theo mặt đường tàu viễn dương, đẩy nhu yếu sửa chữa lên cao. Bởi vì không đồng hóa về công nghệ, nên việc ổn định sóng screen trở thành nhu yếu bức thiết so với mỗi gia đình sắm được ti vi. Lang thang nhiều xung quanh chợ Nhật Tảo nghe các thợ “tay to” bàn tán, ông quang nảy ra ý định: “Sao không tự chế thiết bị tạo ra sóng?”. Hì hục cả tháng trời, ở đầu cuối ông cũng chế được thiết bị tạo nên sóng giao hàng việc sửa ti vi, gắn nhãn thương hiệu TQ485 - PATECRO, vùng phía đằng sau in model phiên bản quyền HLVNA. Các người hiếu kỳ hỏi, ông nhảy mí: “TQ485 là viết tắt tên 2 vợ ông xã Tuyết Quang, cưới nhau tháng 4.1985. HLVNA là tên của quê nhà Hưng Lộc, Vinh, Nghệ An”.