Dạo này tôi cũng chưa có hứng viết blog, cơ mà nhận được comment của một sư huynh (vốn là bạn hữu trà đá từ hồi còn vạ vật ở 334 Nguyễn Trãi) muốn tiếp tục đàm đạo về Chu Du, về bốn Mã Ý bắt buộc cố gượng ép mình viết vậy. Dẫu biết rằng mạch văn chẳng thể gượng ép được, nhưng mà thấy thịnh tình bạn hữu xa cách thọ ngày yêu cầu cũng cố khuya bàn phím vậy.

Có lẽ chu du là một trong số ít các nhân vật đặc sắc thuộc hàng ngũ Đông Ngô, một nhân vật đặc sắc cả về văn học và lịch sử, người đã góp phần quan liêu trọng vào chiến thắng Xích Bích chia tía thiên hạ. Với những cuộc tranh đấu với “tri kỷ” Gia Cát Khổng Minh, du ngoạn bị người đời gán mang lại cái “mác” là “hẹp hòi, ghanh ghét tài năng”, mà lại với tôi, chu du không phải bé người như vậy (xin xem bài viết trước nói lên quan điểm của tôi về sự tranh đấu giữa du ngoạn và Gia cát Lượng

*
! )

 

 

Mở đầu cho cuộc đàm đạo về Chu Du, tôi lại muốn cùng mọi người đọc lại bài thơ “Xích Bích hoài cổ” của Đỗ Mục vịnh về bãi sông Xích Bích, vị trí diễn ra trận chiến Xích Bích khét tiếng trong kế hoạch sử, trận chiến đã đưa hai nhân vật chu du và Gia cat Lượng bước vào trận đánh thật sự để tranh đoạt cố “Thiên hạ tam phân”:

Chiết kích trầm sa thiết vị tiêu, 

Tự tương ma tẩy dìm tiền triều.

Đông phong bất dữ Chu Lang tiện,

Đồng tước đoạt xuân rạm tỏa nhị Kiều.

Dịch thơ là:

Dưới cát gươm chìm sắt chửa tiêu

Mài rũa lắng nghe câu hỏi tiền triều

Gió đông nếu chẳng vị Công Cẩn

Đồng Tước đêm xuân khóa nhị Kiều

Vâng, đúng là “Gió đông nếu chẳng vì Công Cẩn“, thì chẳng biết hòa hợp Tôn – lưu có chống nổi 83 vạn tào binh hùng mạnh xuất xắc không, và chẳng biết Chu Công Cẩn có còn giữ nổi vị trí để tạo ra những cuộc tranh đoạt đầy thú vị với Ngọa Long mang lại hậu thế chúng ta cùng ngồi tán thưởng nữa tuyệt không?

Chu Du tên chữ là Công Cẩn, vốn là đồng đội kết nghĩa với Tôn Sách (Tôn Bá Phù). Trời mang đến cái duyên đến 2 anh em kết nghĩa ấy lấy được 2 cô hoa hậu xứ Giang Đông thời đó là Đại Kiều (Tôn Sách) và Tiểu Kiều (Chu Du) nhỏ của Kiều Quốc Lão. Du vốn là người tài hoa, văn võ song toàn. Là một đại tướng nhưng du ngoạn say mê âm nhạc. Gồm lần, ngao du mời một kĩ nữ đàn tranh danh tiếng đến biểu diễn. Kĩ nữ rất vui mừng, hồi vỏ hộp được mời, được phục vụ bậc hero nổi tiếng độc nhất vô nhị xứ Đông Ngô. Lúc cô đàn, Chu im nghe, nhắm xay mắt. Cơ mà cô lại ý muốn Chu vừa nghe bọn vừa chú ý ngắm vẻ đẹp của cô. Cô suy nghĩ ra mẹo: gẩy không đúng một nốt nhạc, thay là du ngoạn bừng mắt, cau mặt chú ý kĩ thanh nữ như oán thù trách. Cô khôn cùng thích thú, lại gảy tiếp thiệt hay. Thi phảng phất cô lại dùng mẹo ấy. Ai xuất sắc nhạc hơn ai, kĩ n��� xuất xắc Chu Công Cẩn? Cuộc gặp gỡ giữa một nhà nghệ sĩ màn biểu diễn và một bên phê bình âm nhạc. Từng người đều phải có năng lực music khác nhau. Và bài xích thơ ở trong phòng thơ đời Đường Lĩ Đoan thiết yếu là diễn tả câu chuyện này:

Minh tranh kim túc trụ

Tố thủ ngọc chống tiền

Dục đắc Chu lang vắt

Thời thời ngộ phất huyền

(Minh Tranh, Lý Đoan)

Tác đưa Phùng Hoài Ngọc dịch là:

Đàn minh tranh phím trụ vàng,

Bàn tay trắng đẹp của người vợ trên dây

Muốn đàn ông quay mặt chú ý đây

Bồn chồn thi thoảng gẩy sai cung đàn.

Một vị tướng tài năng lại tất cả tâm hồn người nghệ sỹ như vậy, ắt bắt buộc là người dân có bụng dạ khiêm tốn hòi như cõi tục vẫn lầm tưởng rằng Du vẫn ghanh ghét kĩ năng với Ngọa Long Gia Cát, tôi tin là như vậy!

Chu Du bởi hận Tào Tháo gồm ý lăm le đoạt phái nữ Kiều của mình, quyết trọng tâm đem tướng tá sĩ Đông Ngô một phen, đó là dòng ý cơ mà người thường rất dễ nhận ra, tuy vậy thực ra, Du phát âm rằng cuộc chiến với Tào túa là vớ yếu nếu muốn giữ cơ nghiệp của Giang Đông. Vì chưng lẽ, với người quen biết mưu sĩ quan văn nhát nhát, sản phẩm Tào túa thì sẽ bổ ích cho họ, nhưng với những người có chí khí thuộc lứa tuổi thân tộc bọn họ Tôn giả dụ đầu mặt hàng Tào dỡ tất sẽ bị giết để tránh mầm họa, đó là vì sao sâu xa khiến cho Du thuộc Tôn Quyền quyết trọng điểm liên minh với lưu lại Bị đánh Tào.

Một mẹo tương kế tựu kế của Du lừa Tưởng Cán khiến cho Tháo mau chóng chém 2 tướng mạo tài sái Mạo và Trương Doãn (hai sản phẩm tướng thủy quân của khiếp Châu), rồi cần sử dụng “Khổ nhục kế” không nên Hoàng mẫu trá mặt hàng Tào… đầy đủ thấy kỹ năng của Du rồi, chẳng bắt buộc bàn những nữa!

Một bạn hết lòng vị chủ như Du, tất nhìn thấy cái mầm họa Ngọa Long – lưu giữ Bị, một bé rồng sẽ nằm ngủ, nay tỉnh giấc được khu đất Kinh Châu, được anh quân biết áp dụng như diêm sinh thúc, chắc rằng gì chẳng dựng lên nghiệp lớn, rình rập đe dọa cơ nghiệp của Giang Đông. Bởi vì thế, Du chẳng hổ hang ngần gì câu hỏi cắt loại mầm họa giữ Bị – Gia Cát, đừng nên gán mang lại vị tướng tá quân này dòng mác ghanh ghét nhân tài. Ví như Du ganh ghét, chắc chắn là đã cấm đoán Gia cát Cẩn đi thuyết phục Gia mèo Lượng về ship hàng cho Tôn Quyền, chỉ trách rằng Gia cat Cẩn kỹ năng chỉ bởi một góc em mình, không đều chẳng xong việc được giao, trái lại còn thành tâm trạng tạm hotline là “nhục mệnh vua“. Chắc hẳn rằng đây là một bằng hội chứng duy nhất cho thấy thêm Công Cẩn chẳng phải ganh ghét cùng với Ngọa Long chút nào. Nhưng ta luôn luôn thấy Công Cẩn đích thực biết tài bản thân còn thua xa Ngọa Long và thực sự trầm trồ Ngọa Long sau khi liên tiếp thất bại trong các cuộc đấu trí với đã bao lần than rằng:

– Gia mèo Lượng thiệt là thần cơ diệu toán, ta thật không bằng! (Hồi 46, Gia cat Lượng nhân sương mù mang tên của Tào Tháo)

*

Bi kịch của việc ngàn năm chẳng thanh minh được cùng với hậu thay của Công Cẩn đơn giản từ một điều “Khổng Minh vượt tài năng, lại chẳng quăng quật Lưu về cùng với Tôn, sẽ là rình rập đe dọa cho Tôn” mà lại thôi. Cái thảm kịch ấy được đưa lên đỉnh điểm với việc Ngọa Long “cầu” được gió đông, giúp cho Công Cẩn đang nằm bệnh dịch vì lo gió đông thốt nhiên chốc choàng dậy điều binh khiển tướng vượt qua Tào trong trận Xích Bích, gửi Du lên hàng ngũ những chiến tướng bậm bạp nhất thời Tam Quốc:

Muốn tấn công giặc Tào

Phải cần sử dụng hỏa công

Muôn câu hỏi đủ cả

Chỉ thiếu gió đông

(Hồi 49)

Và du lãm nghĩ rằng:

“Người này còn có phép đoạt được trời đất, hơn hết quỷ thần, nếu không trừ khử đi về sau tất nhiên tạo hại đến Đông Ngô ta…” (Hồi 49)

Và sau đó, du lãm đau lòng nhìn tập đoàn lớn Lưu Bị chẳng tốn một thương hiệu quân, một mũi thương hiệu hòn đạn đoạt Kinh Châu ngay lập tức trước đôi mắt mình, củng cố quyền lực vững chắc, trong những lúc mà đấu sĩ của Du hi sinh c��� ngàn người, bạn dạng thân Du cũng trở nên trúng thương hiệu của Tào Nhân, và đó là một điểm báo cho chết của Du, bị tiêu diệt một phương pháp uất ức sau khi tiếp tục thất bại một trong những cuộc đấu trí khác, nào là du ngoạn bị vây khốn ở gớm Châu lúc định cần sử dụng kế “mượn con đường giệt Quắc” đưa đi tấn công Tây Thục để giật Kinh Châu, rồi định dùng em gái Tôn Quyền để nhử lưu Bị hòng tiến công đổi gớm Châu nhưng rất nhiều bị Khổng Minh tương kế từ kế phá hỏng, mang lại nối mà:

“Chu Du kế giỏi yên thiên hạ

Đã mất phu nhân lại thiệt quân” (Hồi 55)

Câu thơ của Khổng Minh sai binh sĩ đọc nhân vấn đề Lưu Bị từ tốn cắp cô em gái xinh xắn như mộng của Tôn Quyền về tởm Châu vào sự căm tức của du ngoạn làm cho mâu thuẫn giữa hai người đưa lên đỉnh điểm, và tiếp đến là tử vong của Chu Du. Người nào cũng nghĩ Chu Du bị tiêu diệt một biện pháp tức tưởi, nhưng thực ra ông chết cũng do hết lòng lo đến Đông Ngô bởi quyền năng của lưu lại Huyền Đức ngày 1 mạnh, đang rình rập đe dọa vị trí của Đông Ngô. Và lời than vãn sau cuối của Chu Du đã trở thành nổi tiếng ngàn năm:

“Trời đã hiện ra Du, sao còn sinh ra Lượng”

Nó cũng khiến cho cho bọn họ vẫn nghĩ rằng Công Cẩn vị ganh ghét cùng với Khổng Minh nhưng chết. ước ao mọi bạn hãy rộng lớn lượng với Chu Du, ông ta chưa phải con người như vậy đâu, tôi tin như thế. Ngao du hết lòng lo ngại cho vận mệnh của Đông Ngô cho nối chết lúc còn tương đối trẻ (ông bị tiêu diệt khi chỉ có 36 tuổi), bên cạnh đó đó cũng là số mệnh của rất nhiều vị tướng Đông Ngô luôn yểu mệnh: Tôn Kiên, Tôn Sách, Chu Du, Lã Mông, Lục Tốn…

Xin thưa với mọi người, chẳng nên Gia cát Lượng là người gây ra cái chết của du ngoạn đâu, nếu bao gồm chăng, thì đó chính là chủ của ông ta: Tôn Quyền. Lòng tham của tôn kính Mưu thật quá đáng, ông ta cai quản một vùng Giang Đông rộng lớn lớn, nhiều có, lại sở hữu Trường Giang hiểm trở làm cho bình phong, lại vẫn cụ tham một mảnh đất Kinh Châu mà ai ai cũng muốn tranh đoạt. Dòng lòng tham ấy đã làm cho Chu Du phải tận lực, quyết giành lại để vừa lòng chủ. Nếu Tôn Quyền không thực sự tham lam quyết giành bởi được gớm Châu, chắc hẳn Chu Du không bị chết sớm một giải pháp tức tưởi như vậy. Hoàn toàn có thể nói, Du giống như Lượng làm việc chỗ, cả hai gần như hết lòng vì chưng chủ, bị tiêu diệt khi mà tận sức mình bởi chủ.

Hồi nhỏ, khi tôi bắt đầu đọc Tam Quốc, cũng từng suy nghĩ rằng du lãm thật bé dại nhen, ghét ghen với Gia mèo để rồi bị tiêu diệt uất ức, tuy thế rồi càng gọi tôi càng phát âm rằng, mình nghĩ về Chu Du như vậy thì cũng thật bé dại nhen, hãy rộng lượng một chút ít với Công Cẩn. Bạn dạng thân Gia cát từng bao lần chết hụt vẫn một lòng rộng lượng cùng với Công Cẩn cơ mà:

Thương ôi Công Cẩn, làm thế nào sớm khuất,

Ðành lẽ số trời, ai ai cũng xót

Lượng tôi cho tới đây, kính dâng ly rượu

Anh có rất linh thiêng xin về chứng giám

Nhớ xưa đi học, đùa với Bá Phù

Nhường cơm sẽ áo, một lòng yêu đương nhau

Nhớ anh còn trẻ, chí cả ngàn trùng

Vẫy vùng một cõi, độc lập Giang Ðông

Quyền cao chức trọng, trấn giữ bố Khâu

Khiếp oai lưu lại Biểu, rất đẹp dạ Ngô Hầu

Diện mạo như ngọc, tè Kiều đẹp đôi

Rể tôi công ty Hán, hỏi được mấy người?

Anh hùng loại thế, chẳng chịu đựng qui Tào

Trời xanh vổ cánh đại bàng bay cao

Phong tứ cốt cách, Tưởng Cán tưởng ngàng

Hết con đường thuyết khách, nói cười như không

Thương anh lừng lẩy, văn võ kiêm toàn

Hỏa công một trận, Xích Bích lừng vang

Làm sao sớm khuất, ai hỡi Chu Lang

Lượng tôi nhức xót, tiết lệ nhị hàng

Sống đủ trung nghĩa, mất được thong thả

Tuổi thọ bố chục, danh lưu lại muôn đời

Lòng tôi bối rối, vạn côn trùng tơ vò

Tâm nầy lửa đốt, ruột héo gan khô

Giang Ðông tang tóc, bố quân bàng hoàng

Chúa thời tuôn lệ, các bạn thời khóc than

Lượng tôi đông đảo tính dựa dẫm vào nhau

Giúp lưu lại phò Hán, thuộc Ngô phá Tào

Gây ráng ỷ dốc, mau chóng hôm bàn mưu

Lượng tôi yếu cỏi, hy vọng trông cậy nhiều

Nào ngờ Công Cẩn, sớm qua đời từ đây

Mênh mang bao gồm khí, trời thẳm khu đất dầy

Anh linh bệnh dám, rủ yêu thương lòng này

Từ ni tri kỷ,biết ngỏ thuộc ai ?

Thương ôi, tất cả thiêng, xin về thượng hưởng….

Cho lời kết của bài bác này, tôi lại bảo rằng nếu ngao du và Gia mèo Lượng cùng giao hàng cho một chủ, hai tín đồ sẽ là những người dân bạn giỏi của nhau, bởi vì họ rất là hiểu nhau và đều sở hữu lòng vày chủ, vì nước cả. Thực sự, xét về kỹ năng cầm quân, Du chẳng nhát gì Lượng cả, gồm chăng Du kém Lượng ở một chiếc đầu so với và bé mắt tổng quát. Thực sự, Du không phải là một đối phương xứng trung bình của Gia Cát, đối phương xứng khoảng của Gia Cát chính là Tư Mã Trọng Đạt kia!