Nói dối là một trong đặc bác bỏ của các chính sách độc tài, nhưng Đảng cộng sản china (ĐCSTQ) lại rất giỏi thêu dệt cùng tung tin thất thiệt. Ngày này Trung Quốc, ĐCSTQ vẫn gọi thời đại trước lúc Đảng lên kẻ thống trị là “Xã hội cũ”, bao gồm xã hội quân chủ và buôn bản hội thời Quốc Dân Đảng. Theo tuyên truyền, đó là một trong những xã hội cơ mà con người sống vào cảnh nghèo khổ không bao gồm cơm ăn, áo mang và nơi ở. Bằng cách đó, ĐCSTQ tuyên cha rằng: nếu không có ĐCSTQ, tín đồ dân trung hoa vẫn sẽ sống vào nghèo đói.Lời giả dối này tiến công lừa được rất nhiều người china mất năng lực tư duy chủ quyền dưới sự toàn trị với bị tẩy não vì chưng tuyên truyền tôn vinh chế độ. Vì chưng vậy, họ làm ngơ trước không ít vấn đề bên trong xã hội của Đảng. Từ ô nhiễm và độc hại môi trường cho tới đạo đức tín đồ dân, từ tham ô tham nhũng tới vi phạm luật nhân quyền, từ đàn áp tín ngưỡng tới tồi tệ COVID-19. Nhưng quan sát lại định kỳ sử, số đông gì ĐCSTQ nói là hoàn toàn sai sự thật. Giữa những thập kỷ trước khi ĐCSTQ lên cầm cố quyền, tín đồ dân có cuộc sống đời thường tương đối giỏi và thịnh vượng, có quyền tự do thoải mái tín ngưỡng với ít bị kiểm cẩn thận hơn nhiều.

*
Nạn mất mùa bị tiêu diệt đói có tác dụng hàng chục triệu người Trung Quốc chết giẫm trong tiến độ 1958 – 1961 là vì ĐCSTQ tạo ra. Trong 3 năm tất cả hàng chục triệu con người Trung Quốc chết đói.

Chất lượng sống

Từ năm 1912 mang lại năm 1949 khi ĐCSTQ nắm thiết yếu quyền, china phải đối mặt với hàng loạt cuộc mập hoảng, từ bỏ xung đột nhiên giữa những lãnh chúa trong chính phủ Bắc Dương (1912-1928) cho Nội chiến china giữa ĐCSTQ cùng Quốc Dân Đảng (1928-1949), chưa kể cuộc xâm lăng của Nhật bạn dạng (1937-1945). Tuy vậy có 20-40 triệu con người bị yêu thương hoặc bị tiêu diệt trong chiến tranh Trung-Nhật, cùng với nạn đói sinh hoạt tỉnh Hà phái nam năm 1942, nhưng phần lớn mọi tín đồ không gặp gỡ khó khăn gì trong việc tìm và đào bới kiếm thức ăn.Theo tờ Lao cồn tháng (Laogong Yuekan) xuất bản vào mon 7/1934, mức lương trung bình các tháng của một công nhân ở thành phố Vũ Hán, tỉnh hồ nước Bắc, là khoảng tầm 15 quần chúng. # tệ. Vào thời khắc đó, một dân chúng tệ có thể mua được 15 kilogam gạo hoặc 4 kilogam thịt lợn. Như vậy, dân thường đều có thể sống tương đối tốt.Cùng với môi trường thiên nhiên cởi mở thiết yếu trị, trí thức, kể cả giáo viên, mọi được kính trọng cùng trả lương cao. Vào khoảng thời gian 1937 (khi quân team Nhật bản xâm lược Trung Quốc), nấc lương trung bình tháng của giáo sư đh là 400-600 quần chúng. # tệ, thầy giáo trung học cơ sở ở thành thị tất cả mức lương 160-200 quần chúng. # tệ, và thầy giáo tiểu học là 22-55 quần chúng tệ. Mức lương các tháng của một công nhân thông thường là khoảng 10-40 nhân dân tệ, cơ mà một gia đình bốn fan đã có thể có được một cuộc sống đời thường tử tế với khoảng lương 60 dân chúng tệ từng tháng.Trong hoàn cảnh chiến tranh liên miên ở Trung Quốc, câu hỏi có mức sinh sống tương đối giỏi đã là 1 trong thành tích xứng đáng kể, công ty yếu là vì sự dỡ mở của khối hệ thống chính trị. Tuy nhiên, để tấn công Quốc Dân Đảng với giành bao gồm quyền, ĐCSTQ đã tạo nên vô số gian sảo nhằm có tác dụng mất niềm tin vào thực tế đó với gây hiểu lầm cho những người dân qua từng gắng hệ.Trần Bá Đạt, một quan tiền chức cấp cao của ĐCSTQ cùng là thư cam kết của Mao Trạch Đông, tuyên tía rằng bốn gia tộc phệ của Quốc Dân Đảng đã kiểm soát điều hành nền kinh tế tài chính Trung Quốc cùng tích lũy gia sản dưới danh nghĩa chiến đấu với người Nhật. Nhiều minh chứng đã cho biết thêm những tuyên cha đó là vô căn cứ. Hầu hết tài liệu do tình báo Nhật ra mắt cho thấy ngay cả Tưởng Giới Thạch, lãnh đạo buổi tối cao của Quốc Dân Đảng, cũng chỉ bao gồm 66 triệu quần chúng. # tệ (8 triệu USD).Ngược lại, dưới chính sách toàn trị của ĐCSTQ, tham nhũng đang trở nên thịnh hành ở toàn bộ các cấp chủ yếu quyền. Quách Bá Hàng và Từ Tài Hậu, hai quan chức quân sự cấp cao, được cho là đồng sở hữu một kho chi phí trị giá 7,9 tỷ quần chúng tệ (tương đương 1,2 tỷ USD), ngoài các tài sản khác. Ngay cả những quan lại chức thấp cấp hơn đã và đang tích lũy được khối gia tài khổng lồ. Một phó thị trưởng nghỉ ngơi tỉnh tô Tây biết đến đã tích lũy tổng cộng 640 triệu quần chúng tệ (tương đương 95 triệu USD), vượt thừa tổng thu nhập thường niên của 9 quận nghèo.Ngay cả khi không tồn tại những lấy một ví dụ về thu nhập “xám” này, thì ngân sách chi tiêu đi lại và ăn uống của những quan chức bao gồm phủ china đã lên tới 9.000 tỷ nhân dân tệ (1.300 tỷ USD) mỗi năm. Số lượng này vượt xa tổng chi phí dành cho giáo dục và đủ để đưa tất cả đa số người trung quốc có thu nhập trung bình thoát nghèo.

Quan hệ giữa nhà và bạn làm thuê

Để tùy chỉnh và bảo đảm quyền giai cấp của mình, ĐCSTQ luôn đề cao đấu tranh kẻ thống trị và coi fan giàu là kẻ vô đạo đức cùng là quân địch của quốc gia. Mặc dù nhiên, điều này hoàn toàn xa tách sự thật. Hai bên sử học Tần Cối và Cao vương vãi Lăng, trường đoản cú Đại học Thanh Hoa cùng Đại học quần chúng Trung Quốc, đã nghiên cứu lại tuyên cha của ĐCSTQ về “những địa chủ phong phú sở hữu 70-80% đất đai”. Họ phân biệt rằng số lượng này không thể cao rộng mức 40%, nghĩa là hơn 60% đất đai là thuộc về của dân cày bình thường.Ở tỉnh thành cũng vậy. Sau đây là một lấy ví dụ như từ cuộc khảo sát Tầm Ô, một report của bao gồm Mao Trạch Đông vào năm 1930. Một tín đồ học việc thao tác làm việc tại một doanh nghiệp nhỏ dại được ba năm với đã học tập các năng lực cơ bản, anh ta kiếm được 40-50 quần chúng tệ trong thời điểm đầu tiên, 50-60 quần chúng. # tệ trong năm thứ hai. “Thỉnh thoảng, người sở hữu sẽ giao toàn bộ công việc kinh doanh đến anh ta cai quản lý… Sau đó, chỉ cần trả một phần lợi nhuận cho tất cả những người chủ, thường khoảng từ 10-30%.” côn trùng quan hệ hài hòa như vậy giữa chủ doanh nghiệp và tín đồ lao hễ trái ngược hẳn với khái niệm “đấu tranh giai cấp” nhưng ĐCSTQ tế bào tả, rằng những người làm thuê đề nghị đấu tranh để kiếm sống.

Tự vày ngôn luận

Cuộc vây hãm Trường Xuân nói bên trên cũng là giữa những chủ đề bị xem như là cấm kỵ ngơi nghỉ Trung Quốc. Điều mà các thế hệ trẻ về sau học được từ bỏ sách giáo khoa là quân team ĐCSTQ vẫn giải phóng thành công thành phố Trường Xuân mà không hẳn giết ngẫu nhiên ai hoặc phun một viên đạn nào. Khi bên văn quân nhóm Trương Thành Long chép lại sự khiếu nại này trong Tuyết lạnh, ngày tiết nóng, đánh dấu cái bị tiêu diệt của 150.000 thường dân, ông đã biết thành bắt giam và cuốn sách này đã trở nên cấm lưu hành.Năm 1912, trung hoa Dân Quốc được thành lập, Hiến pháp tạm thời được xây dựng nhằm bảo đảm an toàn quyền tự do ngôn luận và thoải mái xuất bản. Lúc đó, trung quốc có trên 150 tờ báo độc lập. Ngay lập tức cả một trong những năm Viên nuốm Khải trợ thì khôi phục hệ thống đế quốc của Trung Quốc từ thời điểm năm 1915 mang lại năm 1916, vẫn có hơn 130 tờ báo. Các người công khai minh bạch chỉ trích cơ quan chính phủ đương thời, bao gồm cả thiết yếu Viên thế Khải, mà không phải nhận hậu quả gì. Mặc dù nhiên, ở china ngày nay, ông trùm bđs Trung Quốc là Nhậm Chí Cường vừa mới đây đã bị kết án 18 năm tội phạm vì gồm những ngôn ngữ chống đối lãnh đạo buổi tối cao của ĐCSTQ.Dưới thời Quốc Dân Đảng, tuy nhiên có mâu thuẫn với ĐCSTQ, Quốc Dân Đảng vẫn có thể chấp nhận được ĐCSTQ xuất bạn dạng báo chí và sách. Hầu hết ấn phẩm này không chỉ công khai minh bạch chỉ trích Quốc Dân Đảng mà còn huy động sinh viên thông qua các giáo lý của Mác và Bôn-sê-vích để cạnh tranh với bao gồm phủ. So với thực trạng ở Trung Quốc hiện giờ thì chũm nào? Khi các bác sỹ chia sẻ thông tin về đợt bùng nổ của COVID-19 qua mạng làng mạc hội, họ đã trở nên trừng phạt nặng nề nề. Điều tương tự cũng xảy ra với mọi phóng viên tự do dám thể hiện sự thật. Theo chủ trương của ĐCSTQ, trường đoản cú Mao Trạch Đông đến các lãnh đạo hiện nay, ngẫu nhiên sự phản phòng hay đánh giá chống đối làm sao đều cần bị phá hủy ngay từ trong trứng nước.